Tuấn chỉ cái máy đuôi tôm:
- Ghe chạy bằng máy, nhưng con sẽ chạy chậm để má đủ thời gian ngắm cảnh.
Ngọc Hà chen vào:
- Chỉ má ngắm thôi, còn vợ bỏ đâu?
- Ừ, thì vợ cũng ngắm. Vợ lo ngắm cảnh mà quên cả chồng phải lái ghe!
Thấy hai đứa đùa vui với nhau mà Lệ hài lòng, bà nhìn chúng với ánh mắt yêu thương. Nhờ vậy suốt quãng đường năm cây số qua mau. Đến nơi, bà bảo Tuấn:
- Con lên nhà uống nước, nghỉ một lát rồi hãy về.
Tuấn vội nói:
- Con phải về kẻo má con trông.
Anh đưa bà mẹ vợ lên tận nhà, sau đó mới quay xuống ghe đi về. Lúc sửa soạn lui ghe, anh ngạc nhiên khi không thấy Ngọc Hà ra tiễn. Nghĩ có lẽ cô nàng bận việc gì đó nên sau mấy giây tần ngần, Tuấn lui ghe ra giữa dòng, nổ máy chạy nhanh vì trời đã bắt đầu tối.
Gió hơi mạnh nên Tuấn cho ghe chạy cặp sát bờ, mặt trời vừa khuất sau ngọn tre nên Tuấn phải căng mắt ra mà chạy, không để ý đến một vật đang cử động nhè nhẹ ở phía giữa ghe. Cho đến khi một chuỗi cười khúc khích vang lên khiến cho Tuấn giật mình:
- Ủa, ai vậy?
- Mỹ nhân đây! Cho thiếp quá giang một đoạn, thiếp bị lạnh!
Tuấn định tắt máy cho ghe ngừng lại thì đã bị giọng cô gái ra lệnh:
- Đang chạy nước ngược mà tắt máy cho ghe trôi sao! Cứ chạy đi!
Lúc này giọng nói nghe đã rõ ràng hơn, Tuấn kêu lên:
- Hà! Sao em lại ở đây? Hồi nãy anh thấy em lên rồi, và sau đó anh tìm để từ giã về mà không thấy…
Nàng lại cười khúc khích:
- Người ta trốn dưới ghe mà không biết, chắc là tưởng người đẹp nào khác phải không?
- Trời tối rồi để cho anh về, làm thế này anh phải đưa em trở lại chắc tới khuya mới về tới nhà quá!
Nàng nũng nịu:
- Muốn đuổi người ta lên phải hôn? Được người ta nhảy xuống lội vào bờ cho coi!
Tuấn hốt hoảng:
- Đừng! Để anh quay ghe lại.
Ngọc Hà lúc này mới nói nghiêm túc:
- Không cần đâu, em đã xin phép má rồi, em có việc cần ở ngoài chợ tối nay nên em phải ra đó, rồi sáng mai đi đo áo cưới luôn!
- Ủa, lúc nãy anh đâu có nghe má cho phép như vậy?
Hà nheo mắt:
- Em chỉ cần rỉ tai là má chịu liền! Nhất là khi có anh đi cùng…
- Nhưng… anh còn phải về nhà mà. Đâu có theo em ra chợ được. Mà anh cũng đâu có nghe em nói có nhà quen ngoài chợ bao giờ đâu?
Giọng của Tuấn đầy vẻ hoài nghi, đáng lý Hà phải giải thích, đằng này cô lại cố nói:
- Đâu phải người quen nào cũng phải nói ra hết. Anh không tin em có nhà quen ngoài chợ phải không? Nếu vậy… anh có dám cùng với em tới đó ở qua đêm không?
Tuấn đâu ngờ cô vợ sắp cưới của mình ăn nói bạo miệng như vậy, nên trố mắt ngạc nhiên:
- Em nói gì vậy Hà?
- Thì em nói điều em đang nghĩ trong đầu. Anh không chịu thì thôi, em sẽ đi một mình!
Hà giận dỗi bò ra mũi ghe ngồi một mình. Tuấn không thể bỏ tay lái ghe nên đành phải xuống nước:
- Thôi, anh chịu. Để lát bữa anh ghé nhà báo cho má biết, rồi cùng đi với em.
Hà vẫn còn giận:
- Không cần đâu! Nếu về nhà báo thì đời nào bà già cho anh đi, và như thế em sẽ biến thành đứa con gái hư hỏng bỏ nhà đi qua đêm với trai!
- Nhưng… anh là chồng sắp cưới của em chứ phải trai nào đâu!
Tuy có ngạc nhiên về thái độ, cách ăn nói bạo miệng hơn thường khi, nhưng sợ nàng giận, nên cuối cùng Tuấn cũng chấp nhận cùng đi với Ngọc Hà.
Họ gửi ghe ở một nơi tại bến chợ, rồi dắt nhau tới một phòng trọ…
° ° °
Sáng ra khi tỉnh giấc, Tuấn ngơ ngác tìm quanh thì không thấy Ngọc Hà. Anh gọi liền mấy tiếng không nghe trả lời nên vội chạy ra ngoài tìm. Lúc đó người chủ nhà trọ ngạc nhiên hỏi Tuấn: – Tối qua cậu làm gì uống say dữ vậy? Tuấn ngơ ngác: – Tôi say hồi nào? Sáng nay ông có thấy cô gái đi chung với tôi không? Đến lượt ông chủ ngạc nhiên:
- Cô nào?
- Thì cô đi với tôi tối qua?
- Làm gì có ai. Chính tôi đã tìm thấy cậu say bí tỉ nằm ở trước cửa nhà trọ này. Tôi đã phải vất vả lắm mới kéo cậu vào phòng được, rồi cậu nghỉ mê man tới giờ này…
Nghĩ tới sự an nguy của Hà, Tuấn hốt hoảng:
- Chẳng biết nàng ra sao rồi? Rõ ràng lúc tới đây tôi với nàng cùng đi, nàng mặc bộ quần áo màu xanh, giống như màu tấm màn cửa kia kìa!
Anh đưa tay chỉ thì ông chủ trọ lắc đầu:
- Tôi đã nói là cậu tới đây chỉ một mình, nằm say khướt ở ngoài kia kìa.
Tuấn chạy trở vào phòng, anh chợt nhìn thấy nguyên một đầu tóc giả còn nằm trên giường thì cầm lên xem và la lớn:
- Tóc của Hà đây mà!
Anh cầm chạy trở ra và hỏi với giọng đầy kích động:
- Ai đã làm gì vợ tôi?
Lão chủ nhà ngơ ngác:
- Làm gì là sao? Tóc này của ai vậy?
Tuấn hét lớn:
- Mấy người làm gì vợ tôi mà cắt nguyên đầu tóc của cô ấy bỏ lại đây? Mấy người giết cô ấy rồi phải không?
Thấy Tuấn lồng lộn, ông chủ điềm tĩnh nói:
- Cậu không nên nóng nảy nói bừa như vậy! Tôi nghĩ là cậu nên về nhà tìm lại xem, có thể bây giờ vợ cậu cũng đang tìm cậu đó!
Tuấn quên cả cám ơn ông ta, vội chạy bay về nhà. Bà Sương nhìn thấy con về thì mừng lắm:
- Trời ơi, con đi đâu mà suốt đêm rồi má kiếm khắp nơi? Cứ tưởng con chạy ghe bị tai nạn, nên má cho người qua bên nhà con Ngọc Hà tìm, thì bên nó cũng ngạc nhiên nói con đã về đây ngay từ chiều tối!
Tuấn hỏi liền:
- Ngọc Hà đang ở đâu?
Bà Sương chỉ tay ra ngoài nói:
- Kìa, má con nó qua tới kìa!
Tuấn nhìn ra thì thấy Ngọc Hà đang tất tả đi bên mẹ bước vào nhà. Anh hỏi lớn:
- Từ đêm đến giờ em đi đâu?
Hà ngơ ngác:
- Em ở nhà với má chứ đi đâu?
Tuấn gay gắt:
- Sao em bỏ anh mà không nói lời nào hết, làm sáng ra anh lo hết sức!
Bà Lệ phải chen vào, lên tiếng:
- Con nói cái gì vậy Ngọc Hà nó ở nhà, ngủ với má từ lúc con chèo ghe về tới sáng. Khi nãy nghe tin con mất tích nó còn giục má qua đây gấp, mà bây giờ con ăn nói gì vậy?
Tuấn vẫn quả quyết:
- Tối qua Hà xuống ghe với con, bảo phải ra chợ ngủ để sáng đi đo áo cưới, con sợ Hà ở một mình nên mới đi theo…
Hà kêu lên:
- Anh Tuấn điên rồi má ơi! Má coi anh ấy ăn nói như người cõi trên vậy.
Bà Sương cũng nói:
- Hồi sáng mấy đứa nó qua nhà báo tin thì còn thấy Ngọc Hà ở bên nhà, con nói gì vậy?
Tuấn sững sờ hết nhìn Hà rồi nhìn lại mình. Bà Sương bắt đầu hoảng:
- Từ hôm qua tới nay con toàn làm cho má sợ, sao vậy Tuấn? Trong đầu con có chuyện gì không?
Tuấn ngồi bệt xuống sàn nhà, thẫn thờ như người mất hồn. Trong lúc giọng bà Lệ vẫn đều đều:
- Đêm qua tôi sợ nên không cho con Hà ngủ một mình, mà cũng may, nhờ vậy mà chuyện thằng Tuấn nói tôi không nghi ngờ con gái tôi được. Tôi nghĩ, cần phải đưa nó đi kham benh lại, không chừng có gì đó không bình thường!
Ngọc Hà bước tới bên Tuấn, nhẹ giọng nói:
- Chắc là có chuyện gì đó, anh hãy bình tĩnh nhớ lại xem.
Tuấn hỏi lại:
- Có đúng là không phải em không?
Hà phải khéo léo lắm mới khơi cho Tuấn kể lại đầu đuôi. Khi anh bảo là còn có cái đầu tóc giả ở chỗ nhà trọ thì Hà giật mình:
Download các game online mobile với nhiều độ phân giải màn hình khác nhau được cập nhật hàng ngày, các tin nhắn xếp hình lãng mạng